Giáo Dục

99+ Bài thơ tình buồn hay nhất

Tình yêu là gia vị của cuộc sống, có những lúc hạnh phúc, buồn đau. Nếu chúng ta biết nắm lấy cơ hội và biết cách giữ gìn tình yêu bền chặt và ngược lại thì chúng ta sẽ nhận thất bại và đau buồn nếu buông bỏ.

Nếu bạn đang gặp chuyện buồn trong tình yêu thì các bạn hãy tham khảo những bài thơ buồn trong bài viết dưới đây. Hi vọng chúng sẽ giúp xoa dịu tâm trạng của bạn và khiến bạn cảm thấy khá hơn.

Nhớ anh

Phải làm gì để vượt qua nỗi nhớ

Cứ chất đầy từng nhịp thở con tim

Màn đêm xuống cảnh vật ngủ êm đềm

Sao nỗi nhớ cứ sục sôi hình bóng??

Phải về đâu giữa trời khuya lạnh cóng

Ai ngủ rồi sao ngóng thức đợi chi

Nỗi nhớ ơi xin nhắm mắt lại đi

Tim mệt lắm vì cả ngày quay quắt

Đừng gọi tên…kẻo làm ai tỉnh giấc

Bao giọt hờn lại nô nức đua rơi

Ngọn lửa tình mỗi người thắp một nơi

Anh sẽ đau khi nơi này em khóc

Phải làm sao để tan đi cơn lốc

Cứ cuộn tròn như dốc ngược màn đêm

Cho ta xin một giấc ngủ êm đềm

Đừng mưa nữa kẻo ướt mềm cảm xúc

Nhớ người yêu

Anh có biết em yêu anh nhiều lắm

Lúc đêm về thăm thẳm nỗi nhớ nhung

Gió heo may mà sao quá lạnh lùng

Đàn ai gãy, từng cung buồn thê thảm

Em rất sợ những chiều mưa ảm đạm

Không có anh em cảm thấy cô đơn

Muốn được anh năn nỉ lúc em hờn

Và sưởi ấm khi cơn mưa vừa tới.

Nhớ anh lắm…Thật nhiều người yêu hỡi !

Và đau buồn cũng bởi quá yêu anh

Tình yêu ơi ! Sao chẳng chút ngọt lành

Mà cứ mãi mong manh như sắp vỡ.

Xin đừng để duyên đôi mình dang dở

Suốt đời này ta nhớ mãi về nhau

Dù hoa kia có đổi sắc thay màu

Tình ta vẫn trước sau không phai nhạt

Thời gian – Khoảng cách

Yêu em lắm tuy xa khoảng cách

Cho lòng buồn thử thách thời gian

Một mình suy nghĩ miên man

Nhìn đêm buông xuống ngắm màn sương rơi

Anh vẫn biết ở nơi xa đó

Em hàng đêm lệ nhỏ sầu bi

Gửi vào đêm vắng những gì

Để nhờ làn gió mang đi tới nàng

Nhìn ánh mắt mơ màng nơi ấy

Anh nơi này cũng thấy buồn sao

Con tim thầm nhủ ước ao

Tình mình đẹp lắm lẽ nào chia hai

Ngày mới đến ban mai rực nắng

Mình bên nhau trao tặng yêu thương

Hoa tình yêu nở ngát hương

Vòng tay ân ái môi hường trao duyên

Thời gian sẽ đưa thuyền cặp bến

Rồi niềm vui sẽ đến mọi nhà

Xuân về rạng rõ sắc hoa

Tình đôi mình mãi đậm đà thủy chung.

Tình đôi mình mãi đậm đà thủy chung

Viết cho người tình xa

Yêu xa xôi nhớ nhung là vậy

Chẳng được gần mong hãy hiểu nhau

Đừng hờn ghen để nước mắt trào

Không bên cạnh thõa bao nhung nhớ

Người thương ơi nhiều đêm trăn trở

Mơ vòng tay ấm áp vỗ về

Nụ hôn nồng khao khát đam mê

Đêm cháy bỏng cận kề môi mắt

Biết yêu xa nhớ nhung quay quắt

Nhưng cũng đành nén chặt nhớ thương

Giữ trong lòng hình bóng vấn vương

Đêm mộng mị canh trường thao thức

Muốn gần bên trao người hạnh phúc

Nhưng địa hình ngăn cách xa xôi

Đành nhủ lòng chờ đợi mà thôi

Yêu xa cách cả trời mong nhớ.

Đắp mộ cuộc tình

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình

Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm

Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím

Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không

Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ

Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ

Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi

Mình chia tay một chiều mưa tầm tã

Rồi em đi về phương trời xứ lạ

Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…               

Khúc tự tình

Từ độ em đi nắng cũng buồn

Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương

Có khi một mình cười đau khổ

Người tưởng kẻ điên ở bên đường…

Bàn tay năm ngón mộng còn đan

Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng

Hồn không vẽ nổi hình dung cũ

Nên nhớ trong tim đã dần tàn…

Con đường kỷ niệm vẫn quanh co

Nay cứ nằm im muốn đợi chờ

Chẳng biết người đi mùa thu ấy

Sẽ trở về không…hay hững hờ…

Trước ngõ hàng cây tím bông rồi

Người còn cách biệt mãi xa xôi

Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại

Thì tim mới nở đóa hoa cười…

Thì tim mới nở đóa hoa cười

Về đi anh

Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp

Choàng ôm em tha thiết từ phía sau

Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào

Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết

Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt

Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người

Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời

Đã nguyện dành riêng cho em tất cả

Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả

Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ

Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ

Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ

Quán vắng mình anh

Nhìn bóng người thẫn thờ nơi quán vắng

Em chợt thấy lòng đau nhói tái tê

Đứng lặng im mong mưa bão kéo về

Hay hoàng hôn nhanh bao trùm phủ lấp

Em không biết nên quay lưng về gấp

Hay lạnh lùng hờ hững bước qua

Tình chúng mình kiếp này mãi chia xa

Dẫu biết vậy vẫn dâng trào chua xót

Bao kỷ niệm đã một thời chia xớt

Gốc quán xưa ta bên nhau cười đùa

Em bài đủ trò cá độ thắng thua

Giờ còn mình anh bên ly cà phê ủ rũ

Bởi vì ai ta bỗng nhiên thành người cũ

Ai ra đi không hứa hẹn một lời

Bỏ lại em bơ vơ lạc lõng bên đời

Năm tháng dài chẳng mong gì gặp lại.

Đêm nhớ anh

Tình ta đấy… vẫn còn lơi tay nắm

Bờ môi hôn… vẫn chưa đủ ngọt mềm

Vòng tay người… chưa siết chặt dịu êm

Giờ đã phải… chia đôi bờ ngăn cách

Em yêu anh… chẳng bao giờ hờn trách

Nữa lời thôi… cũng đâu nỡ lòng nào

Anh thở dài… dạ đã thấy xót đau

Cố tìm cách… cho anh cười vui hạnh phúc

Anh đi rồi… chỉ còn đây nỗi nhớ

Trong đêm dài… trôi dạt theo ánh trăng

Mơ mộng chi… chú Cuội với cung Hằng

Trong khi anh… nhọc nhằn miền xa thẳm

Em nguyện lòng… bến dẫu là trong đục

Vẫn an yên… chỉ một chốn đi về

Giờ xa nhau… trong dạ có tái tê

Em vẫn mong… ngày đoàn viên anh hỡi

Em vẫn mong ngày đoàn viên anh hỡi

Ngày ấy xa rồi

Xa nhau rồi mình còn giữ gì không?

Hay kỷ niệm thả bềnh bồng trôi nổi

Chuyện tình yêu suốt đời không có tội

Chỉ vô duyên chăn gối phải ôm buồn.

Nhớ nhau nhiều nước mắt cứ trào tuôn

Bao vết xước…cắt buồng tim đau mãi

Biết rằng yêu nhiều trái ngang thế thái

Nhưng đớn đau quằn quại vẫn luôn chờ.

Không nhau rồi…than thở với vần thơ

Anh nỡ phụ hửng hờ không thấy đến

Nợ duyên kia bấp bênh do định mệnh

Nào phải đâu thuyền bỏ bến không về.

Anh không muốn ra đi

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu

Khi anh không thể yêu em hơn nữa

Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ

Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ…

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa

Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy

Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy

Em bồi hồi, em vội vã, em yêu…

Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều

Em không thể và chúng mình… không thể

Sao hôm – Sao mai cách xa đến thế

Câu thơ này có tới được cùng anh

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh

Em mãi yêu anh một tình yêu… không thể

Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ

Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu….

Ngày vắng em

Nhớ em nhiều khi trống vắng đơn côi

Mưa vẫn rơi, gieo nỗi buồn đêm vắng

Phút suy tư giữa khoảng không thầm lặng

Ly rượu đầy làn khói trắng thuốc bay

Khi xa em sao nỗi nhớ dâng đầy

Cho mắt cay những đêm dài không ngủ

Anh yêu em chẳng bao giờ muốn cũ

Luôn ngọt ngào và không phụ em ơi!

Mình yêu nhau duyên số cũng tại trời

Luôn khát vọng những đầy vơi năm tháng

Khi hoàng hôn, lúc bình minh hửng rạng

Nhớ thật nhiều gửi những áng thơ hay

Cuộc sống ơi cho ta được những ngày

Phút nồng say bên người ta yêu dấu

Như bến kia đón thuyền em neo đậu

Mong chúng mình luôn hiểu thấu nghe…em.!..

Mong chúng mình luôn hiểu thấu nghe em

Tình trong mơ

Nhìn cơn mưa chiều nay rơi nặng hạt

Nghe lòng mình vỡ nát bởi buồn thêm

Nhặt lá rơi…em ngồi đếm trước thềm

Rồi lần bước khi màn đêm chưa sáng.

Đời không may trái ngang tình nứt rạn

Ôm nỗi sầu năm tháng khóc chia phôi

Bước đường yêu tình ngược lối mất rồi

Đành cam phận lẻ đôi gồng gánh nhớ.

Còn bao nhiêu những vần thơ dang dở

Chưa trọn tình trăn trở muốn tìm nhau

Nét chữ nghiêng dù mực đã phai màu

Hay nghịch cảnh đớn đau tình không đổi.

Vừa tan mưa mình em ngồi ngóng đợi

Nguyện tình này chỉ trao gởi cùng anh

Ước mong sao luôn hạnh phúc an lành

Bao kỷ niệm ngày xanh đừng tuột mất.

Có một ngày

Có một ngày em chẳng nhớ đến anh

Đôi mắt biếc không chòng chành khao khát

Lời âu yếm cũng chẳng còn dào dạt

Em xa rồi nghe mặn chát bờ môi

Có một ngày ta không bước chung đôi

Con đường cũ cũng xa rồi hai ngả

Vòng tay ấm nay trở thành xa lạ

Áng mây chiều dường như đã ngừng trôi

Có một ngày giọt nước mắt anh rơi

Mưa xối xả giăng ngập trời trắng lối

Khi em bước về phía ai rất vội

Lời yêu nào đang rộng lối đón em

Có một ngày không mặc áo màu quen

Em đã khoác màu hồng sen sắc biếc

Từ khi đó duyên tình ta vĩnh biệt

Đứng lặng nhìn chứ anh biết làm sao

Mộng ảo

Em trở về thế giới của riêng em

Buồn vui với từng đêm đen lặng lẽ

Hạnh phúc, khổ đau, không cần ai chia sẻ

Giấc mộng đời thường chẳng tô vẽ cùng anh

Trả cho người những ngày tháng không tên

Trả yêu thương, vùi chôn tình ngang trái

Để quên đi thời đắm say vụng dại

Không mệt nhoài giữa khắc khoải niềm đau

Kể từ giờ mình bước ngược đời nhau

Chẳng bận tâm nỗi sầu ai vẫn giữ

Chẳng vấn vương về những lời tình tự

Đến một ngày mọi thứ cũng trôi xa

Em chẳng cần níu lại những mong manh

Bởi yêu thương phải chân thành… nhiệt huyết

Nghĩa gì đâu khi tình kia đã hết

Dối gian lòng là giết chết niềm tin !

Dối gian lòng là giết chết niềm tin

Lỡ một chữ tình

Em cứ tưởng tình mình là muôn thuở

Nào hay đâu duyên nợ lỡ giữa đường

Kỷ niệm này vẫn luôn mãi vấn vương

Giờ thầm trách đời vô thường bão nổi.

Đường vào yêu muôn đời không có tội

“Lá rớt nhiều…chẳng phải lỗi mùa Thu”

Nhìn khói sương giăng phũ kín mịt mù

Thầm lặng bước…khóc ru tình đã chết.

Mộng trăm năm ôm vết đau thấm mệt

Tình yêu buồn đoạn kết cũng về không.

Đứng bên anh…em bỗng thấy nát lòng

Buồn man mác đếm đong từng giọt lệ.

Khi còn thương đường về đâu nghĩ thế?

Đang ngọt ngào không dễ nói lời quên

Nhưng nay như bèo bỏ bến bồng bềnh

Theo con nước lênh đênh không trở lại.

Hoài niệm buồn

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ

Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau

Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu

Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển

Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn

Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua

Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa

Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng

Anh nào biết ân tình em sâu nặng

Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi

Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi

Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ

Em lê bước chân buồn về cuối phố

Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông

Con đường xưa bia đá phủ rêu phong

Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ

Vô tình

Vô tình anh gặp em

Rồi vô tình thương nhớ

Đời vô tình nghiệt ngã

Nên chúng mình yêu nhau

Vô tình nói một câu

Thế là em hờn dỗi

Vô tình anh không nói

Nên đôi mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vì đâu

Đường đời chia hai ngả

Chẳng ai có lỗi cả

Chỉ vô tình mà thôi

Vô tình suốt cuộc đời

Anh buồn đau mải miết

Vô tình em không biết

Hay vô tình quên đi

Hay vô tình quên đi

Đánh mất

Đời anh anh gửi em

Cả vui buồn mọi nỗi

Anh có thể dối em

Thơ anh không thể dối

Được như trên cửa sổ

Nghiêng xuống cuộc đời mình

Hai ta ai biết được

Em chết trước hay anh.

Chỉ một ước mơ thôi

Ngày ngày anh lặp lại

Sau khi anh chết rồi

Tình anh còn mãi mãi.

Tình yêu buồn

Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt

Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt

Những người si theo dõi dấu chân yêu

Và cảnh đời là sa mạc vô liêu

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Cô đơn

Về đây, người yêu hỡi

Cho mưa phùn đời anh thấm sang đời em

Cho đêm trăn trở cùng đêm

Cho ngày hiu quạnh cùng thêm với ngày

Cho tay lạnh giá cùng tay

Cho lời tê dại cùng say với lời

Không mơ hạnh phúc trên đời

Chỉ mơ cùng khóc cho vi nỗi niềm!

Về đây, người yêu hỡi

Cho giá buốt đời anh thấu sang đời em

Cho giá lạnh mùa đông qua nhanh.

Cho giá lạnh mùa đông qua nhanh

Một chiều mưa

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt

Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu

Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy

Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.

Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu

Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,

Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ

Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.

Trái tim anh vẫn mang bóng một người

Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ

Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể

Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…

Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên

Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy

Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy

Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…

Lời tạm biệt

Đến bao giờ chuyện ấy sẽ xảy ra?

Ngày em rời xa anh để về bên người khác.

Anh biết rồi một ngày tình yêu kia phai nhạt,

Bởi bấy lâu nay em đã khác quá nhiều…

Điều em chọn không còn là tình yêu,

Hoặc nếu có, cũng không cùng anh nữa…

Nên nếu buộc lòng anh phải chọn lựa,

Anh muốn được nghe chuyện đã biết trước rồi.

Nói đi em dẫu chỉ một lời thôi,

Cho anh thấy điều mình luôn sợ hãi.

Anh không muốn một ngày thành thừa thãi,

Chỉ vì muốn được yêu mà mang nợ một người…

Nhớ mong anh

Em muốn bây giờ mình có thể gặp anh

Khi mà ngôn từ cúi mình trong suy nghĩ

Em cũng cúi mình trước lòng em mộng mị

Tháng sáu thở dài, nghiêng nắng cháy trên vai

Muốn gặp một người để nói hết đúng – sai

Để được khóc cười như khi chưa hề gặp

Đâu như bây giờ… điêu linh buồn quay quắt

Chỉ thấy mỗi mình soi bóng những cô đơn…

Có thể làm gì để cảm thấy tốt hơn

Khi mà nước mắt trực trào nơi khóe mắt?

Em không khóc được… là em đang giành giật

Giữa em và anh – người vốn dĩ xa rồi.

Giữa em và anh – người vốn dĩ xa rồi

Những dòng thơ tình yêu buồn khiến chúng ta phải suy ngẫm, đôi khi chúng ta phải vấp ngã, đau khổ thì chúng ta mới trưởng thành, và biết trân trọng tình yêu, cuộc sống hơn. Chúc các bạn thành công!

Tettrungthukingdom

Tettrungthukinhdom là trang web tổng hợp thông tin hàng đầu về các vấn đề kinh tế, xã hội, giáo dục và các thủ thuật trong cuộc sống . Với sự nhanh nhạy hy vọng sẽ cho bạn những thông tin hữu ích.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button